quốc tế cộng sản 
  HỒ CHÍ MINH
The Truth about Ho Chi Minh


Sự Thật về Hồ Chí Minh

quoc te cong san 

 

home: http://www.truehochiminh.com/index.htm 

Tiền bạc, xe nhà, cơm áo

Chồng con, danh vọng qua mau

Trăm năm cuộc đời nương náu

Ngàn năm lịch sử máu đào

Ðể lại đời sau con cháu

Tinh thần yêu nước nâng cao

Ðánh tan kẻ thù tàn bạo

Cộng đảng sát hại đồng bào

Hiến dâng giang sơn đảng Mao

Thủ đoạn, lọc lừa, nói láo!

 



  


Việt Khang

 

"Việt Nam Tôi Đâu?" làm hâm nóng

"Anh Là Ai?" xúc động lòng người

Lời thiết tha tiếng hát vút khơi

Người nhạc sĩ tuổi đời 34

Nhạc Việt Khang gởi lòng yêu nước

Tố giặc tàu xâm lấn quê hương

Bắn giết dân lên mặt coi thường

Đảng Việt cộng hạ mình vâng dạ

Việt Nam ơi, xót thương mẹ quá

Còn đó không hay đã mất rồi

Nghĩ ngày mai, đau xót, than ôi

Khi con cháu làm người mất gốc

Hãy đứng lên từng đoàn gan góc

Giơ cao tay chỉ thẳng quân thù

Vạch tội hèn đám cộng chóp bu

Nở đan tâm hại dân bán nước

Khắp bốn phương từng giòng thao thức

Nghĩ đến người bạn trẻ giờ đây

Bị bắt giam vì tội tỏ bày

Lòng ái quốc thân trai gánh vác

Việt Khang ơi, Khang còn gì mất

Ngoài trái tim yêu nước thương dân

Nhạc ít lời ,vũ khí tinh thần

Nó gói trọn nỗi niềm trong đó

Người tha hương đôi hàng cạn tỏ

Nhói từng cơn nghe tiếng hát Khang

Nuôi dưỡng lòng phục quốc âm vang

Sẽ lấy lại quyền người dân Việt

 

Giang Tân

Jan 2012 

 

Hương Phấn Hồn Thơ

 (Để nhớ về nhà thơ H.O. NCT)

Tiễn anh về trong cõi âm xa

Bằng một bài thơ thấm lệ nhòa

Tôi nghe rưng rức niềm tâm tưởng

NCT – đời tạm đã qua!

Khi biết tin anh quá muộn màng

Lật chồng thơ cũ để miên man

Nhìn dòng kỷ niệm trong nét chữ

Thơ - nỗi niềm anh quá bẽ bàng!

Ngày gặp tôi anh trao cuốn thơ

Chiều thu hôm đó gío gây mơ

Nghĩ người lính chiến hùng xưa cũ

Nay phải cựu tù - một H.O.

Thơ hoạ đời anh những khúc quanh

Từ năm vào lính tuổi xuân xanh

Đến ngày Quốc Hận còn nung chí

Tạo vững lòng mình, lòng các anh.

Nét mực nhoà phai bởi tháng năm

Mỗi bài thơ chìm nổi hờn căm

Bảy năm tù ở nhiều lao trại

Giữa cảnh rừng quê cũ gọi thầm.

Xe chở tù qua những phố phường

Lòng anh chợt nhớ những người thương

Các con có đủ cơm hai buổi

Có đủ tiền cho chúng đến trường?

Cuốc vác trên vai dạo rừng xanh

Hái rau cỏ dại nấu nên canh

Mưa rừng thấm đủ cho le mọc

Như gươm nhọn thọc thủng lòng anh!

Trân gió ngày kia thổi gãy cành

Cuộc đời như giấc mộng mong manh

Yêu thơ là tỏ niềm thổn thức

Cho đất nước mình, cho cả chính anh.

Bài cuối của anh chỉ mấy hàng

Cuốn thơ biên soạn còn dở dang

Cùng anh thơ đã về đáy mộ

Hương phấn hồn thơ để thế gian!

 Giang Tân

------------------------------------------------------------------------- 

Bàng Bạc


Đây một vườn hoa trong nắng mai

Thiên nhiên gây cảm xúc muôn loài

Ngắm hoa, ngắt lá, tìm cành  nhỏ

Tôi thả hồn theo điệu thơ bay…

 Thi nhân biết dụng cảnh nên tình

Để dệt vần thơ đẹp lung linh

Bàng bạc hồn tôi từ dạo ấy

Yêu thơ ai, hiểu được riêng mình

 Cành lá mùa xuân gió hiu hiu

Bướm bay thanh thoảng nét dịu hiền

Mây trời lảng đảng trong vần điệu

Chợt mối sầu chung lẫn nỗi riêng!

  Giang Tân

3/2011

 

Phi Vụ Cuối Cùng

Phan Thế Long và Nguyễn Bảo Tùng thuộc Biệt Đoàn 83, Không Đoàn 33, mất tích ngày 18/10/1965, sau một phi vụ tại biên giới Việt Lào. Nay hài cốt đã tìm được. Hai vị được chính phủ Hoa Kỳ làm Lễ An Táng tại Nghĩa Trang Arlington, VA, Hoa Kỳ, ngày 26/6/2003.

Cảm xúc được Giang Tân ghi lại trong bài thơ sau đây nhân đọc bài viết kể lại câu chuyện xảy ra trong chuyến phi vụ này.

 

Biên giới Việt Lào tháng 10 ngày 18

1965, thuộc tỉnh Quảng Nam

Thời tiết nóng khô, núi rừng trùng điệp

Mây xám lưng trời, đe dọa, phong ba

H34, ba chiếc lượn vòng, trời xanh, mây tỏa

Phan Thế Long, phi công chính, cùng Tùng

Nguyễn Bảo Tùng thích ngang dọc không trung

Từ khóa 16, trường Sĩ Quan Võ Bị

Chiều mùa thu gió Bắc về dạn dĩ

Giữa chiến trường vài câu chuyện vợ con

Đời thanh niên gánh với vác nước non

Cơn mây đến, chợt nhớ con trong dạ

Chưa ra đời mà nghe như thương quá

Đặt tên con đành giao lại Ông Bà

Trước mắt chàng cây cỏ thiếu trổ hoa

Vài tâm sự trong nỗi lo chưa biết

Tùng nheo mắt: hẹn Long ngày lễ Tết

 

Nhìn ngoài trời, "Nàng" ẻo lả lượn quanh

L19 có mắt sáng trong xanh

Đi quan sát rừng chập chùng hoang dại

Trong trí tưởng: rừng xanh thành cây cháy

Bước chân thù đang ẩn náo đâu đây

Quyết tâm vào quét sạch đám sậy lau

Dù phải chết dưới lằn tên súng đạn

Trời miền Nam không dung thân cộng sản

Đuổi chúng ra khỏi đất tự do này

 

Tiếng "Thắng!" vang... vang động cả chân mây

"Bạch Hổ, Bạch Hổ, đây Mãnh Xà...Nghe rõ?"

"Mãnh Xà, đây Bạch Hổ, 5/5"

Bay vòng quanh, xanh thẳm giống như tranh

Không gian ngộp, bỗng nổi làn khói trắng

Hai chiếc kia tung thăng giờ nguy xuất

Đến lượt Long...chợt súng nổ vang trời!

Đạn chạm tàu nghe bộp bộp không vơi...

Long đã biết dưới mình "bầy kiến lửa"

"Dứt trọn băng RPC!" Tùng hét vang cứu chữa

Vừa dứt lời, viên xạ thủ ngửa ra sau

Lập tức ngay, viên cố vấn biệt kích Mỹ nhào

Siết cò khẩu đại liên 50 ly  bắn

Chiếc trực thăng quay vòng, xoáy vặn

Tùng thấy Long trên cần lái gục đầu

Máu tuôn ra từ mũ helmet bệt màu

Tùng đẩy bạn ra sau cầm cần lái

Rồi tìm cách bốc thêm anh em nhảy

Ra khỏi vùng nguy hiểm sẽ tính sau

Nào ngờ đâu Việt cộng tựa kiến xâu

Đông lểnh nghểnh bu quanh đoàn biệt kích

Như vãi trấu chọi vào tàu không nhích

Hai chiếc bạn đang lượn vòng khắn khích

Sáu khẩu đại liên 50 ly đỏ cháy nòng

Nhào xuống từ cao độ ở trên không

Mong cứu bạn

Nhưng, trời, chớp sáng kia chói lọi!

 

Tất cả bỗng dưng ngừng tiếng nói

Cả đám rừng không xào xạc vi vu

Phi cơ Tùng trúng đạn nổ tung mù

Đuôi chạm cả cây rừng đang trơ lá

 

Chiều thu đó lá hoa ngừng thở cả

Tiễn linh hồn anh lính tuổi 25

Sống lo dân, chết trở thành thần

Xác anh mất, hồn quyện vào gió núi

 

38 năm sau, cũng khu rừng lửa bụi

Người Mỹ tìm hài cốt chiến binh xưa

Mảnh xương người tìm thấy đã được đưa

Làm giảo nghiệm DNA biết rõ:

Phan Thế Long, phi công đầu năm nọ

Nguyễn Bảo Tùng, thứ đến lái tàu bay

Tin hai chàng được vang tiếng hôm nay

Chính phủ Mỹ làm lễ to truy điệu

An Táng tại Nghĩa Trang Arlington danh hiệu

Ngày 26 tây, tháng 6, năm này

Lá cờ vàng sọc đỏ sẽ tung bay

Cùng cờ trắng đỏ xanh hùng mạnh phất

Mùa Quân Lực, 38 năm bất khuất

38 năm hồn ẩn náo đất thiêng

Nay anh về vang dội khắp mọi miền

Hương linh ấy quyện vào tim yêu nước

Như chất nhựa dán rã rời những bước

Gọi anh em đoàn kết lại đấu tranh

Quyết có ngày viết trang sử màu xanh

Đẩy ô nhục, gian manh vào bóng tối

Tiếng Tự Do dân âm thầm réo gọi

Sẽ có ngày quật khởi, reo vui

Tiễn anh đi trong xúc động ngậm ngùi! 

 

Giang Tân

Mùa Quân Lực 6/2003

 


 

Tháng Tư Bị Mất

 

Trời Tháng Tư nhận tin buồn Mẹ mất

Trời Tháng Tư u uất nỗi buồn đau

Trời Tháng Tư, Trời khóc thương Tổ Quốc

Hai mươi lăm năm lệ vẫn rạt rào!

 

Một ước mơ được gần bên gối Mẹ

Kể Mẹ nghe đời lưu lạc tha phương

Những nẻo đường dằng dặc thấm tuyết sương

Tâm tư vẫn về trời Đông một hướng

 

Quê Mẹ đó hàng dừa cao biểu tượng

Có Mẹ già trông ngóng đứa con xa

Quét lá rơi tưởng đếm tháng ngày qua

Mẹ không thể phôi pha tình thương nhớ

 

Độ Xuân về mây buồn như nhắc nhở

Cũng trời Xuân cũng mang nỗi hung tin

Mất Mẹ hiền trong cái mất vô biên

Một cái mất chở chuyên niềm nghị lực

 

Vĩnh biệt Mẹ, trời Tháng Tư bị mất!

 

Giang Tân

4/2000


 

Chưa Yên Ngủ

 Bước rất nhẹ sợ đất mềm dưới gót

Trời đầy sao cao ngất ánh trăng khuya

Thẩn thơ lòng nơi đó cõi chưa về

Gửi đất Mẹ qua cận kề mây gió

 

Dẫu trầm luân nỗi lòng chưa bỏ ngõ

Mảnh hồn kia đây đó hướng về nhau

Còn lại gì? Tình Tổ Quốc lớn lao

Chân nhỏ bé bước vào cơn gió bụi

 

Tỏ cho nhau đoạn hành trình rải tưới

Quyện vào nhau vì một mối nhục thù

Mực tha hương - dòng máu chảy luân lưu

Chuông ngân mãi - thấu trời cao vằng vặc

 

Trăng Việt xứ hồn anh linh dẫn dắt

Soi trại giam, ngục tối, cảnh đói nghèo

Sáng mãi lòng, không chết nhục, sống theo

Gương hào kiệt, anh hùng còn son sắc

 

Sương khuya lạnh rơi đầy hay nước mắt?

Tiếng oán hờn dày đặc cả không gian

Rót vào lòng nội cỏ với cây ngàn

Chưa yên ngủ bởi trần đời rướm máu!

 

Giang Tân

11/2003

 


 

Nói Nữa Đi

(viết cho con gái của nhà thơ Thiên Nam Yến)

 

Rồi bỗng có một nỗi niềm khó tả

Không gian làm ngắn lại quãng thời gian

Ba mươi hai năm trọn vẹn cảnh lìa tan

Hai phương hướng, những bẽ bàng cuộc sống

 

Biển hiền hòa cho lòng người tĩnh đọng

Nhiều năm dài bao chuyện chứa tâm cang

Tỏ cùng ai những tâm sự ngút ngàn

Tưởng như mãi ngậm hờn trong se thắt

 

Nói nữa đi, cho bớt sầu hiu hắt

Chuyện lớn lao khi tai mắt biết gần

Sóng biển nhồi, sóng trôi cuốn tràn dâng

Lòng như mãi nhớ hờn căm còn đó

 

Người sẽ về với ngàn cây nội cỏ

Bến sông xưa với nguyện ước nung lòng

Xuân u buồn khi nhuộm đỏ non sông

Hơn thế hệ bị nát nhầu lý tưởng

 

Nói nữa đi, người đến từ định hướng

Một cái nhìn trầy trụa thiếu dung nhan

So sánh gì địa ngục với thiên đàng

Với mỹ ngữ, với trăm ngàn dối trá

 

Trong mắt người, tâm tư kia chai đá

Cuộn thân mình bên một góc trời đen

Lòng mãi mơ ngày xưa cũ thân quen

Sẽ trở lại để đấp bồi thiếu vắng

 

Thế mới biết cuộc đời này thụt lặn

Những bước lùi trước thế giới văn minh

Duy vật hô haò, hủy hoại tâm linh

Một xã hội nghèo ăn, nghèo thương mến

 

Tất cả bị cuốn theo dòng sinh mệnh

Hay phải vùng lên cãi lệnh tập đoàn

Quyền làm người Thượng Đế đã đặt ban

Không phải bị những con người cho phát

 

Người mạnh dạn nói, quên đi nhút nhát

Đất tư do tản mác chuyện buồn vui

khóc rồi cười, những giây phút bùi ngùi

Đời dâu bể biến tan như bọt biển

 

Cuộc sống qua và hậu sinh miên diễn

Lịch sử kia ghi lại những đoạn trường

Việt Nam này nỗi quốc nhục còn vương

Chờ ánh sáng dù cuối đường vẫn đợi

 

Đi loanh quanh biển chiều  buồn dịu vợi

Đạp cát mềm đầu nghĩ ngợi mông lung

Mấy chục năm lòng sao vẫn bão bùng

Cơn gió bụi đưa người sang bến đợi

 

Người trở về đóng khung tù hãm mới

Người bên này vời vợi nỗi đau thương

Phế riêng tư, phải tiếp tục đoạn đường

Đường tranh đấu cho giang sơn đất tổ

 

Giang Tân

31/07/07

 


 

Thơ Thế Hệ

 

Ngày ra đời quê hương em đã mất

Mất tự do, mất hết cả nhân quyền

Hình ảnh mơ hồ- cùng cha mẹ vượt biên

Em để lại - bóng hình khô héo hắt

 

Rồi hôm nay nghe lòng đau như cắt

Ngòi viết tuôn không chấm ngắt từng lời

Hồn thơ đây, sao bút vẫn chơi vơi

Ôi âm hưởng của văn thơ tiếng Việt

 

Em đã viết những gì em hiểu biết

Về Việt Nam, nơi đất mẹ thương yêu

Và hằng đêm em khắc khoải mơ nhiều

Đem nhuệ khí tuổi hai mươi bồi đấp

 

Ở bên em có muôn ngàn dáng dấp

Họ ngày kia là thế hệ như em

Chí hiên ngang, ngưỡng mặt khoác trao đời

Tình Tổ Quốc lớn lao như trời biển

 

Chia sẻ với em, mỗi lần năm ba tiếng

Cũng chỉ mong truyền đạt những tâm tư

Yêu quê hương qua hình ảnh ngôn từ

Văn chương đó đượm hồn em trong sáng

 

Tôi xúc động mượn vần thơ tỏ cạn

Khen tặng em đang làm rạng giống nòi

Quý dường bao, em khôn lớn xứ người

Mà tình tự Việt Nam đầy tim óc!

 

Giờ Việt Ngữ trôi qua trong khoảng chốc

So với dòng văn hóa bốn ngàn năm

Một cội nguồn cao đẹp giống Tiên Long

Nét hào khí cấy nương lòng tuổi trẻ

 

Tình đất nước thấm từng cơn gió nhẹ

Khẻ vào tim từ lúc biết làm thơ

Cảm động lòng Bà Huyện thưở xa xưa

Nhớ non nước, sao đau lòng chim Quốc!

 

Tuổi thanh xuân hình dung về phương Bắc

Cộng sản tràn xâm lấn đất miền Nam

Năm Mậu Thân máu đổ khắp xóm làng

Hè Đỏ Lửa ngút ngàn trời gió bụi!

 

Kinh nghiệm của em bắt đầu sau trận cuối

Ngày đau thương Quốc Hận cuối Tháng Tư

Em ngây thơ khi tủi nhục hết nên lời

Địa ngục đỏ đã đổi dời cuộc sống

 

Người tù hãm trong vòng đai lũ cộng

Kẻ tha hương nuôi ý chí quay về

Phải đồng tâm xóa sạch kiếp u mê

25 năm não nề trôi chảy!

 

Em, 25, tuổi mộng mơ bốc cháy

Không hửng hờ nhìn thế cuộc trôi qua

Dòng sử Việt Nam không dừng lại quanh ta

Nó tiếp diễn để cuộn mình tiến bước

 

Chung quanh em bạn đồng hành tay dắt

Nắm cùng nhau tranh đấu chống điều sai

Để đến ngày đất Việt hết đọa đày

Không cộng sản, không Mác Lê chủ thuyết

 

Ngày dân Việt có tự do, tự quyết

Em trở về xây dựng lại quê hương

Cùng cha anh đi lại những con đường

Có máu lệ tủi hờn cơn quốc nạn

 

Em viết đi, viết cho lòng tỏ rạng!

Ngôn ngữ này phong phú dệt vần thơ

Khi em về ngôn ngữ tựa trăng mơ

Trôi lay láng trong mảnh hồn trai Việt

 

Em cảm nhận thương quê mình da diết

Dải giang sơn chữ S ở trời Đông!

 

Giang Tân

02/2001


 

Bài Thơ Cho Anh

(Viết cho hương hồn cố thiếu úy Lê Trung Chánh)

Vừa nhận được tin buồn đăng trên báo
Mới hay rằng anh vĩnh viễn ra đi
Anh từ giã cuộc đời và tất cả
Tôi vô cùng thương xót lệ đoanh mi!

Một vòng hoa tôi tiễn anh lần cuối
Với chiếc thẻ bài rỉ sét đất in sâu
Tên của anh thấm loan đầy vết máu
Một thi hài một giấc ngủ nghìn thu

Bài điếu văn truy thăng anh cấp bậc
Một huy chương nhành dương liễu bội tinh
Và tổ quốc ghi ơn anh bất tử
Tôi ngậm ngùi dòng lệ nhỏ thương anh

Tôi viết bài thơ cho anh lần cuối
Và gởi về cho bé nhỏ tên Dung
Đứa con gái chưa lớn dần theo năm tháng
Đã ôm sầu khóc vội lệ rưng rưng

Anh nằm xuống nghe lời ru nước mắt
Của vợ hiền nghẹn tắt khóc thương anh
Chín tháng cưu mang bây giờ Dung lớn
Anh nói được gì lới nhắn nhủ cho con

Dung biết khóc với nỗi buồn tuổi dại
Chưa nhìn được cha, cha đã mất rồi
Thương số kiếp cho Dung, đời anh ngắn ngủi
Mẹ Dung mang sầu chít vội mảnh khăn sô

Và hôm nay tôi tiễn anh lần cuối
Trên phần mộ sau cùng nơi yên nghỉ của anh
Nghĩa trang đó nắng chiều lên mưa gió
Dung một mình vĩnh viễn khóc xa anh

Đan Dạ Uyên
1968

nct trăn trối tại nhà thương short

 

 


Kỷ niệm 5 ngày lái xe vòng vòng nhìn cảnh trời thu với chịNguyễn Việt Nữ. Thú vị không gì bằng! 

 

 

audio nct